Thuỳ sưu tầm và biên dịch

Chính sự vô nghĩa của cuộc đời đã buộc con người phải tự tạo nên ý nghĩa cho riêng mình. Khi còn thơ trẻ, dĩ nhiên chúng ta thường bắt đầu cuộc đời với một sự ngỡ ngàng thuần khiết, với khả năng cảm nhận niềm vui trọn vẹn từ những điều đơn giản như sắc xanh của một chiếc lá.

Nhưng khi lớn lên, nhận thức về cái chết và sự suy tàn bắt đầu ảnh hưởng đến ý thức của chúng ta, dần dần bào mòn niềm vui sống, lý tưởng, và cả niềm tin ngây thơ của chúng ta vào sự bất tử của. Khi một đứa trẻ trưởng thành, nó nhìn thấy cái chết và nỗi đau hiện hữu khắp nơi, rồi bắt đầu đánh mất niềm tin vào bản tính lương thiện tuyệt đối của con người.

Tuy nhiên, nếu đủ mạnh mẽ — và may mắn — người ta có thể bước ra khỏi vùng u ám của tâm hồn để tái sinh cùng một nguồn sinh lực mới. Vừa bởi vì, mà cũng vừa bất chấp nhận thức về sự vô nghĩa của cuộc đời, con người vẫn có thể rèn đúc nên một ý thức mới về mục đích và sự khẳng định giá trị bản thân. Con người có thể không bao giờ tìm lại được sự ngỡ ngàng thuần khiết như lúc mới chào đời, nhưng có thể nhào nặn nên một điều gì đó bền bỉ và nâng đỡ tâm hồn tốt hơn nhiều.

Điều đáng sợ nhất về vũ trụ không phải là sự thù địch mà là sự thờ ơ. Nhưng nếu chúng ta có thể đối diện với sự thờ ơ đó và chấp nhận những thách thức của cuộc sống trong ranh giới của cái chết — dù con người có thể nới rộng ranh giới đó đến mức nào đi chăng nữa — thì sự tồn tại của chúng ta với tư cách là một giống loài mới có được ý nghĩa và sự viên mãn thực sự.

Dù bóng tối có mênh mông đến nhường nào, chúng ta phải tự thắp lên ánh sáng của chính mình.

Bình luận về bài viết này

Quote of the week

What should young people do with their lives today? Many things, obviously. But the most daring thing is to create stable communities in which the terrible disease of loneliness can be cured.

~ Kurt Vonnegut

Nếu thấy các bài viết hay và hữu ích, hãy mua cho Thuỳ một ly Marou