Trích đoạn phỏng vấn của Akira Kurosawa với Maani Petgar, 1998
Thuỳ sưu tầm và biên dịch
Người phỏng vấn: Các bộ phim mà anh đã làm ra luôn có một sự quan tâm sâu sắc đến các vấn đề của con người. Điều này bắt nguồn từ đâu?
Kurosawa: Ở Nhật Bản, khi nói về nhân loại, mọi người thường nghĩ đến những chủ đề và câu chuyện phức tạp. Tuy nhiên, bất cứ cảm xúc nào mà một người bình thường có thể cảm nhận được, chúng tôi đều cố gắng đưa lên màn ảnh một cách trung thực nhất. Chỉ vậy thôi.
Người phỏng vấn: Anh từng rất say mê điện ảnh Hoa Kỳ…
Kurosawa: Về điện ảnh Hoa Kỳ, tôi có thể nói rằng trong quá khứ người ta làm ra nhiều phim hay hơn. Điện ảnh Hoa Kỳ ngày nay đang mang lại những giá trị sai lệch cho khán giả. Bạo lực và các cảnh đâm xe xuất hiện quá thường xuyên. Có gì thú vị khi xem những cảnh tượng đó chứ? Những bộ phim Mỹ cũ thể hiện các vấn đề của con người rất tốt, nhưng ngày nay điện ảnh Mỹ đang gặp vấn đề. Không thể phủ nhận rằng những bộ phim như ‘Jurassic Park’ rất thú vị, nhưng trước đây đã từng có những bộ phim ấn tượng hơn thế nhiều. Ngược lại, những bộ phim như của Kiarostami lại chạm đến trái tim và rất đẹp đẽ. Những bộ phim khoa học viễn tưởng hay hành động mới này tuy là những phim tốt, nhưng chúng không phải là “điện ảnh”.
Người phỏng vấn: So với điện ảnh giải trí, anh nghĩ phim nghệ thuật của các nước Thế giới thứ ba có thể thu hút khán giả phương Tây bằng cách nào?
Kurosawa: Nền văn minh đã đầu độc nhân loại. Xương sống của một bộ phim hay chính là tính nhân văn của người làm phim. Nếu chúng ta không thành thật với chính mình, chúng ta sẽ không bao giờ có thể làm được những bộ phim tử tế. Trên thực tế, một quốc gia thịnh vượng không có nghĩa là nhất thiết quốc gia đó sẽ làm được những bộ phim hay.
Một người có khả năng làm ra những bộ phim hay là người biết cách tìm đường vào trái tim người xem; chẳng hạn như John Ford, Jean Renoir, John Huston, Federico Fellini, Angelopoulos, Sidney Lumet… Tôi đã gặp và trò chuyện với tất cả bọn họ. Cũng giống như việc họ có những tác phẩm xuất chúng, bản thân nhân cách của họ cũng rất lỗi lạc.
Rất dễ để thiết lập một mối quan hệ thân thiện với họ, và điều đó khá quan trọng. Những nhân vật được khắc họa trên màn ảnh trong phim của họ không phải là những nhân vật được đúc khuôn sẵn. Họ thể hiện các vấn đề của con người một cách tự nhiên. Đó là lý do tại sao phim của họ có sức mê hoặc. Sidney Lumet là một người bạn thân của tôi, và bất cứ khi nào chúng tôi ngồi lại trò chuyện, chúng tôi không bao giờ bàn về điện ảnh. Chúng tôi thường thảo luận về những chuyện vặt vãnh đời thường, các vấn đề xã hội hoặc sở thích cá nhân, và chúng tôi thực sự tận hưởng điều đó.
Các phóng viên thường hỏi tôi rằng nội dung bộ phim của tôi là gì và tôi nói với họ là chẳng có thứ gì như vậy cả. Tôi chỉ nói về những điều bình dị. Một bộ phim không phải là một bài thuyết giảng.



Bình luận về bài viết này