Trích đoạn phỏng vấn David Lynch trong cuốn “Lynch on Lynch” năm 1997
Thuỳ sưu tầm và biên dịch
Người phỏng vấn: “Ý tưởng cho Lost Highway bắt nguồn từ đâu?”
Lynch: “À, Barry Gifford có viết một cuốn sách tên là Night People, và trong đó có một nhân vật đã dùng cụm từ ‘lost highway.’ Tôi đã nói với Barry rằng mình cực kỳ thích cái tiêu đề này, ‘Lost Highway’, và chúng tôi nên viết cái gì đó cùng nhau. Anh ấy bảo: ‘Được thôi, làm đi.’ Đó là khoảng một năm trước khi chúng tôi thực sự bắt tay vào viết kịch bản. Nhưng chính cụm từ đó, bạn biết đấy, chính là thứ đã khơi mào tất cả.”
Người phỏng vấn: “Điều gì ở cụm từ đó đã kích thích trí tưởng tượng của anh đến vậy?”
Lynch: “Nó mang một cảm giác rất mộng mị — ‘Lost Highway’. Nó gợi lên đủ thứ trong đầu bạn. Và sau đó tôi mới biết rằng Hank Williams cũng từng viết một bài hát tên là ‘Lost Highway’.”
Người phỏng vấn: “Xét việc cả hai người bắt đầu viết kịch bản chỉ với vẻn vẹn hai chữ đó, liệu ban đầu mọi thứ có diễn ra suôn sẻ không?”
Lynch: “Không. Cả hai chúng tôi đều có những hình dung riêng về việc Lost Highway nên là một bộ phim như thế nào. Chúng tôi ngồi uống cà phê với nhau, tôi kể cho Barry nghe những gì mình đang nghĩ và anh ấy cũng kể cho tôi những gì anh ấy nghĩ. Và rồi chúng tôi đều ghét ý tưởng của nhau! Thậm chí sau đó chúng tôi còn ghét luôn cả ý tưởng của chính mình!
Rồi tôi kể cho Barry nghe về một chuỗi những sự việc hiện ra trong đầu tôi vào một đêm nọ. Đúng vào cái đêm cuối cùng chúng tôi quay phim Fire Walk with Me, những điều này chợt lóe lên trong tâm trí tôi. Lúc đó tôi đang lái xe về nhà cùng Mary Sweeney và tôi đã kể cho cô ấy nghe, những gì tôi kể đã khiến cô ấy có chút sợ hãi, và chính tôi cũng thấy sợ nữa. Khi tôi kể lại cho Barry, anh ấy thốt lên: ‘Chà, tôi thực sự thích nó đấy,’ và đó chính là khởi đầu của một hướng đi hoàn toàn mới.”
Người phỏng vấn: “Chính xác thì điều gì đã hiện ra trong đầu anh lúc đó vậy?”
Lynch: “Đó là phác thảo của khoảng một phần ba đầu phim, gần sát với kịch bản cuối cùng. Một cặp vợ chồng đang sống trong một ngôi nhà và một cuốn băng video được gửi đến. Khi xem cuốn băng, họ nhận ra đó là cảnh quay phía trước ngôi nhà của họ. Họ không nghĩ ngợi gì nhiều, rồi sau đó họ nhận được một cuốn băng khác, lần này cuốn băng quay cảnh đi xuyên qua phòng khách và cảnh họ đang ngủ trên giường. Chuỗi ý tưởng này kéo dài cho đến phân cảnh Fred ở đồn cảnh sát, bị đấm — rồi đột ngột thấy mình ở một nơi khác mà không biết làm sao mình đến được đó hay có chuyện gì đang xảy ra.”



Bình luận về bài viết này