Nguồn: Kieślowski on Kieślowski
Thuỳ sưu tầm và biên dịch
Tôi ngày càng tin rằng tất cả những gì chúng ta thực sự quan tâm là chính bản thân mình. Ngay cả khi chúng ta để ý đến người khác, chúng ta vẫn chỉ thực sự nghĩ đến bản thân. Đó là một trong những chủ đề của phần phim thứ ba, Red — tình hữu ái. Valentine muốn nghĩ cho người khác nhưng cô ấy cứ mãi nghĩ về họ từ góc nhìn của chính mình. Cô ấy đơn giản là không thể có bất kỳ góc nhìn nào khác. Cũng giống như bạn hay tôi không có cách nhìn nhận nào khác về mọi sự. Bản chất của chúng ta là vậy đó. Giờ đây câu hỏi đặt ra là: ngay cả khi chúng ta cho đi, chẳng phải chúng ta làm vậy vì muốn người khác đánh giá mình tốt hơn sao? Và tự chúng ta cũng đánh giá bản thân mình tốt hơn nữa. Đó là điều mà chúng ta sẽ không bao giờ biết được câu trả lời. Suốt 2000 năm qua, các triết gia vẫn chưa tìm ra câu trả lời và cũng sẽ không ai tìm ra cả. Việc chúng ta có thể cho đi một phần của bản thân luôn là điều gì đó đẹp đẽ. Nhưng nếu hóa ra việc cho đi đó chỉ để chúng ta cảm thấy tự mãn hơn về bản thân, thì ngay lập tức vẻ đẹp ấy sẽ bị vấy bẩn. Liệu vẻ đẹp này có thuần khiết không? Hay nó luôn bị vấy bẩn một chút? Đó là câu hỏi mà bộ phim đặt ra. Chúng ta không biết câu trả lời, và chúng ta cũng chẳng muốn biết. Chúng ta đơn giản là đang suy ngẫm về câu hỏi đó một lần nữa.
Nhưng thực chất Red còn nói về việc liệu có phải con người có đôi khi vô tình sinh ra nhầm thời điểm hay không. Điều làm tôi hứng thú về nhân vật Véronique là mối liên hệ và những liên kết giữa họ, việc Véronique này cảm nhận được sự tồn tại của Véronique kia, rằng cô luôn có cảm giác mình không cô đơn trên thế giới này. Ý tưởng này được lặp lại rất thường xuyên trong Véronique. Mỗi người trong số họ đều nói rằng họ có cảm giác không cô đơn, hoặc một trong số họ nói rằng họ có cảm giác có ai đó ở bên cạnh hoặc họ đã mất đi một người rất quan trọng mặc dù họ không biết người đó là ai.
Nhân vật Auguste trong Red không hề có chút cảm nhận hay ý niệm gì về việc có một vị thẩm phán đang tồn tại. Vị thẩm phán, tất nhiên, biết Auguste có tồn tại. Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ chắc chắn liệu Auguste thực sự tồn tại hay anh ta chỉ là một biến thể của cuộc đời vị thẩm phán bốn mươi năm sau. Chủ đề của Red là thể giả định — điều gì sẽ xảy ra nếu vị thẩm phán được sinh ra muộn hơn bốn mươi năm. Mọi chuyện xảy ra với Auguste đều đã xảy ra với vị thẩm phán, dù có lẽ hơi khác một chút. Tại một thời điểm trong phim, vị thẩm phán nói rằng ông đã nhìn thấy một chiếc gương trắng phản chiếu đôi chân đang dang rộng của vị hôn thê và một người đàn ông ở giữa. Auguste không nhìn thấy chiếc gương trắng nào cả. Auguste thấy theo cách khác nhưng tình huống thì y hệt. Anh thấy đôi chân dang rộng và một người đàn ông ở giữa. Vậy, Auguste có thực sự tồn tại hay không? Có phải Auguste đang lặp lại chính xác cuộc đời của vị thẩm phán? Liệu có thể lặp lại cuộc đời của ai đó sau một khoảng thời gian hay không?
Nhưng câu hỏi cốt yếu mà bộ phim đặt ra là: liệu có thể sửa chữa một sai lầm vốn đã được gây ra từ một nơi nào đó trên cao không? Ai đó đã khiến một người chào đời vào sai thời điểm. Lẽ ra Valentine phải được sinh ra sớm hơn bốn mươi năm hoặc vị thẩm phán muộn hơn bốn mươi năm, và khi đó họ sẽ trở thành một cặp đôi hoàn hảo. Những người này có lẽ đã rất hạnh phúc bên nhau. Họ có lẽ rất hợp nhau. Đó là lý thuyết về hai nửa quả táo. Nếu bạn cắt đôi một quả táo và cắt đôi một quả táo khác y hệt, nửa quả táo này sẽ không bao giờ khớp với nửa của quả kia. Bạn phải ghép các nửa của cùng một quả táo để có được một quả táo hoàn chỉnh. Quả táo nguyên vẹn bao gồm một cặp tương xứng, và con người cũng vậy. Câu hỏi là: liệu có một sai lầm nào đó đã được thực hiện không? Và nếu có, thì liệu có ai đủ khả năng để sửa chữa nó không?



Bình luận về bài viết này