Nguồn: Dialogue on Film: Alfred Hitchcock
Thuỳ sưu tầm và biên dịch
Người phỏng vấn: “Trong phim Vertigo, đoạn các nhân vật đang leo cầu thang lên tháp, có một hiệu ứng rất kỳ lạ.”
Hitchcock: “Phải mất 30 năm mới tạo ra được hiệu ứng đó. Thực sự là như vậy đấy. Hồi đó khi tôi thực hiện bộ phim Rebecca, có một cảnh nhân vật của Joan Fontaine ngất xỉu. Tôi đã giải thích với Selznick rằng tôi muốn tạo ra hiệu ứng khi cô ấy nhìn ra và có cảm giác mọi thứ trước mắt cứ dần dần trôi ra xa, cảm giác hoa mắt chóng mặt của một người trước khi ngất đi. Ý tưởng đó đến từ buổi dạ hội nghệ thuật Royal Chelsea ở London vào đêm giao thừa. Tôi nhớ vào một thời điểm nhất định trong buổi tối hôm đó, mọi thứ bỗng nhiên dường như trôi ra xa. Tôi đã yêu cầu thực hiện hiệu ứng này nhưng họ nói rằng họ không làm được.
Khoảng năm năm sau, tôi đã thử lại một lần nữa. Đến phim Vertigo, họ đã thử nhiều hiệu ứng khác nhau và cuối cùng đạt được hiệu quả mong muốn bằng cách kết hợp giữa cú dolly shot và ống kính zoom ngược chiều nhau. Vừa dolly in vừa zoom out. Khi trưởng bộ phận kỹ xảo đến gặp tôi, tôi hỏi chi phí sẽ là bao nhiêu. Anh ta nói mất 50.000 đô la để đặt máy quay lên cao, nâng máy lên và thực hiện cú zoom, vì hệ thống rig khi đó rất đồ sộ.
Tôi nói: ‘Nhưng trong cảnh đó đâu có ai.’ Tại sao không làm một mô hình thu nhỏ rồi đặt nó nằm nghiêng? Anh ấy bảo: ‘Ồ, tôi đã không nghĩ ra điều đó.’ Thế là họ làm theo cách ấy và chi phí chỉ còn 19.000 đô la.”



Bình luận về bài viết này