Nguồn: The Godfather Speaks
Thuỳ sưu tầm và biên dịch

Có một câu chuyện về bộ phim này mà tôi rất thích kể, bởi vì đó là một câu chuyện có thật. Nó thực sự có chút gì đó kỳ lạ đến khó tin. Thuở ấy, tôi và đám bạn học trường điện ảnh đều đã chuyển đến San Francisco để cố gắng làm phim độc lập. Chúng tôi muốn tạo ra những tác phẩm mang tính cá nhân, giống như những bộ phim nghệ thuật thập niên 50, chẳng hạn như The European. Tôi có một cậu ‘đệ tử’ trẻ tuổi, tên là George Lucas. Cậu ấy kém tôi 5 tuổi và đang là sinh viên điện ảnh. Lúc đó, tôi là người duy nhất có tiền vì đã có khoảng ba năm thành công với nghề viết kịch bản. Tôi có nhà riêng, có nhà nghỉ dưỡng mùa hè, có một chiếc Jaguar và cũng có chút vốn liếng trong tay.

Tôi đã bán sạch mọi thứ để gom góp chút tiền ít ỏi đó và chúng tôi chuyển đến San Francisco. Chúng tôi thành lập một công ty độc lập mang tên American Zoetrope. Một ngày Chủ nhật nọ, tôi nhận được cuộc gọi từ một người tên Al Ruddy và cộng sự của anh ta là Gray Frederickson. Họ nói: ‘Chúng tôi đang ở đây làm phim với Robert Redford (bộ phim Little Fauss and Big Halsy) và chúng tôi muốn đến thăm anh.’ Lúc đó tờ The Sunday Times vừa được giao tới, và khi đang lướt qua tờ báo trước khi họ đến nhà, tôi chợt chú ý đến một mẩu quảng cáo nhỏ trong phần điểm sách. Đó là hình ảnh một bàn tay đơn sắc cầm những sợi dây múa rối, bên dưới ghi dòng chữ: ‘The Godfather của Mario Puzo’. Tôi bị thu hút vì nghĩ rằng cái tên Mario Puzo nghe có vẻ giống một nhà văn Ý trí thức nào đó, có lẽ cũng tầm cỡ như Italo Calvino.

Tôi vừa nhìn mẩu quảng cáo vừa tự hỏi: Mario Puzo này là ai nhỉ? Có phải một nhà văn Ý không? Tôi hoàn toàn không biết. Cuốn sách trông có vẻ như viết về quyền lực. Tôi thấy khá hứng thú. Đúng lúc tôi đang xem thì chuông cửa reo, và hai anh bạn đang làm phim với Redford bước vào.

Thời điểm đó, tôi đang cố gắng thực hiện một dự án cá nhân hơn mang tên The Conversation. Tôi đã gửi kịch bản cho Marlon Brando, một người mà tôi chẳng hề quen biết nhưng tôi vô cùng ngưỡng mộ và kính trọng. Thế là, trong lúc tôi vừa nhìn mẩu quảng cáo cuốn The Godfather, vừa trò chuyện với hai người bạn của Redford, thì điện thoại reo. Tôi nhấc máy, và đầu dây bên kia chính là Marlon Brando.

Tôi nghe thấy giọng nói đó và nhận ra ngay. Ông ấy nói [nhại lại giọng của Brando]: ‘Tôi là Marlon Brando đây.’ Tôi thốt lên: ‘Ôi, chào ông Brando.’ Ông ấy bảo: ‘Tôi đã đọc kịch bản của anh rồi. Tôi thấy nó rất tốt, nhưng nó không dành cho tôi.’ Tôi đáp: ‘Tôi từng nghĩ đó là một nhân vật thú vị, ông sẽ vào vai một chuyên gia nghe lén.’ Ông ấy nói: ‘Anh biết đấy, tôi thấy nó hay, chỉ là tôi không hứng thú thôi.’ Tôi gác máy và thốt lên: ‘Chúa ơi! Đó là Marlon Brando đấy.’

Điều thú vị là vào đúng ngày hôm đó, không một ai hay biết, Al Ruddy và Gray Frederickson được tặng cuốn “Bố Già”, sau này họ trở thành nhà sản xuất và thực hiện bộ phim. Tôi thì đã chú ý đến mẩu quảng cáo cuốn sách. Và ngay khi Ruddy và Frederickson đang ở trong nhà tôi, Marlon Brando đã gọi điện đến. Quả là một sự sắp đặt kỳ diệu của định mệnh khi vào cùng một ngày, tất cả những mảnh ghép sau này tạo nên “Bố Già” đều đã hội tụ. Lúc đó chẳng ai biết gì cả. Brando không biết mình sẽ đóng phim này, Ruddy không biết mình sẽ sản xuất nó, và tôi cũng chẳng biết mình sẽ đạo diễn nó. Tất cả đã cùng xuất hiện trong cùng một ngày.

Vài tháng sau, chúng tôi nhẵn túi. Chúng tôi túng quẫn đến mức người ta chuẩn bị đến niêm phong văn phòng vì chúng tôi chưa nộp thuế. George Lucas vốn là người hay lo xa, cậu ấy bảo: ‘Francis, mình phải kiếm tiền thôi. Chúng ta sẽ làm gì đây?’

Vì lý do nào đó, hãng Paramount đề nghị tôi đạo diễn bộ phim chuyển thể của cuốn “Bố Già” và họ nói Al Ruddy sẽ là nhà sản xuất. Tôi thốt lên: ‘Oài,’ còn George thì giục: ‘Làm đi.’ Tôi nói: ‘Nhưng tôi muốn làm phim The Conversation cơ.’ Cậu ấy đáp: ‘Nhưng mình phải kiếm tiền đã chứ!’

Bình luận về bài viết này

Quote of the week

What should young people do with their lives today? Many things, obviously. But the most daring thing is to create stable communities in which the terrible disease of loneliness can be cured.

~ Kurt Vonnegut

Nếu thấy các bài viết hay và hữu ích, hãy mua cho Thuỳ một ly Marou