Nguồn: Phỏng vấn Trần Anh Hùng của Lawrence Chua (Tạp chí Bomb, 1994)
Thuỳ sưu tầm và biên dịch

Lawrence Chua: “Điều gì đã tạo nên sự gắn bó về mặt cảm xúc của anh với câu chuyện Mùi đu đủ xanh?”

Trần Anh Hùng: “Điều đầu tiên các bạn cần biết là bối cảnh trong phim không phải là bối cảnh mà tôi đã trải qua khi còn nhỏ. Gia đình tôi có hoàn cảnh khiêm tốn hơn nhiều. Mặt khác, những gì tôi kể trong phim lại là những điều tôi thấu hiểu: đó là cuộc sống của tôi bên mẹ. Cảm xúc mà bộ phim truyền tải là nhờ vào miêu tả của tôi về những người phụ nữ có cuộc sống tương tự như mẹ tôi.”

Lawrence Chua: “Câu chuyện mang hơi hướng phong cách Proust. Ý đồ của anh khi viết kịch bản này là gì?”

Trần Anh Hùng: “Cốt truyện được lấy cảm hứng từ một mô típ văn học kinh điển — một khuôn mẫu quen thuộc trong văn học Việt Nam. Thực ra, chủ đề khá đơn giản: Người phụ nữ gánh vác mọi trách nhiệm gia đình; người chồng thì lại khá nhàn rỗi, lười biếng, chẳng làm gì ngoài việc hưởng thụ những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Xa hơn thế, mong muốn của tôi với bộ phim là thông qua câu chuyện đó thể hiện sự tươi mát và chất thơ của đời sống thường nhật. Bởi vậy, tôi muốn bộ phim có nhịp, một nhịp điệu mà tôi hy vọng có thể đại diện cho một lối sống đặc trưng tại Việt Nam, và thông qua nhịp điệu ấy để bộc lộ tâm hồn của đất nước này.”

Bình luận về bài viết này

Quote of the week

What should young people do with their lives today? Many things, obviously. But the most daring thing is to create stable communities in which the terrible disease of loneliness can be cured.

~ Kurt Vonnegut

Nếu thấy các bài viết hay và hữu ích, hãy mua cho Thuỳ một ly Marou