Trích “Film Lighting: Talks with Hollywood’s Cinematographers and Gaffers” của Kris Malkiewicz
Thuỳ sưu tầm và biên dịch
Trước hết, bố cục phải kể được câu chuyện và tạo ra bầu không khí. Nếu có quá nhiều yếu tố trong khung hình ngoài chủ thể, bạn cần sắp xếp để hướng ánh mắt/sự chú ý của người xem đến chủ thể. Bạn có thể làm điều đó bằng ánh sáng. Bạn có thể chọn lọc và tạo ra khả năng điều hướng sự chú ý nhất định trong bố cục bằng cách sử dụng ánh sáng như một công cụ hoặc như một thành phần của chính bố cục đó.
Phần lớn việc sắp xếp bố cục thuần túy là cảm giác — cách mà bạn cảm nhận. Tiêu chuẩn thực sự luôn là câu chuyện. Chẳng hạn, nếu bạn có một nhân vật đang bước ra từ cửa ra vào của một tòa nhà tối tăm, bạn có thể đặt máy quay ở rất xa để thấy toàn bộ tòa nhà và một chút bầu trời; bạn cũng có thể đặt máy gần cửa hơn để không thấy gì ngoài bóng tối và một vệt sáng lọt vào; bạn có thể cho máy quay di chuyển theo người đó từ cửa đi ra, hoặc bạn có thể quay cận cảnh người đó. Ý tôi là, bạn có thể diễn giải nó theo hàng ngàn cách khác nhau. Nhưng nếu bạn chỉ mải mê theo đuổi bố cục đơn thuần, bạn đang bỏ rơi câu chuyện.
Bố cục ánh sáng không chỉ điều hướng sự chú ý của khán giả vào một đối tượng cụ thể, mà nó còn mang lại những phản hồi cảm xúc nhất định cho một cảnh phim.



Bình luận về bài viết này