Nguồn: Ernest Becker, The Denial of Death
Thuỳ sưu tầm và biên dịch

Con người vừa là một bản ngã vừa là một thể xác, và điều này từ lâu đã khiến cho con người bối rối tự hỏi rốt cục thì mình thực sự “ở đâu” – trong cái bản ngã nội tâm mang tính biểu tượng hay trong thể xác vật lý. Mỗi cõi hiện tượng học đều khác biệt. Bản ngã nội tâm đại diện cho tự do tư tưởng, trí tưởng tượng và tầm ảnh hưởng vô hạn của biểu tượng. Còn thể xác đại diện cho tính tất định và sự giới hạn. Đứa trẻ dần dần nhận ra rằng tự do của mình – với tư cách là một sinh thể độc nhất vô nhị – bị kìm hãm bởi thể xác và các bộ phận của nó, những thứ quyết định “nó” là gì. Vì lý do này, tính dục là một vấn đề rắc rối đối với người lớn cũng như đối với trẻ em: giải pháp vật lý cho vấn đề về câu hỏi chúng ta là ai và tại sao chúng ta lại xuất hiện trên hành tinh này dù không mang lại lợi ích gì – thực tế, sự tồn tại của con người còn là một mối đe dọa khủng khiếp. Nó không cho con người biết sâu thẳm bên trong họ là gì, họ mang đến tài năng hay giá trị khác biệt nào để cống hiến cho thế giới. Đó là lý do tại sao thật khó để làm tình mà không cảm thấy tội lỗi: cảm giác tội lỗi tồn tại bởi vì (những giới hạn của) thể xác phủ bóng đen lên sự tự do nội tâm của con người, lên “bản ngã thực sự” của họ – thứ mà, thông qua hành vi tình dục, đang bị ép vào một vai trò sinh học đầy máy móc và được tiêu chuẩn hóa. Tệ hơn nữa, bản ngã nội tâm hoàn toàn không được đoái hoài tới; thể xác chiếm quyền kiểm soát toàn bộ con người, và loại tội lỗi này khiến bản ngã nội tâm co rúm lại và có nguy cơ tan biến.

Đây là lý do tại sao một người phụ nữ luôn cần được trấn an rằng người đàn ông muốn “cô ấy” chứ “không chỉ là cơ thể cô ấy”; cô ấy ý thức một cách đau đớn rằng nhân cách nội tâm độc đáo của mình có thể bị gạt bỏ hoàn toàn trong hành vi tình dục. Nếu nó bị gạt bỏ, thì nó chẳng còn giá trị gì, chẳng còn ý nghĩa gì cả, thậm chí là không tồn tại. Thực tế là đàn ông thường chỉ thèm muốn thể xác, và toàn bộ nhân cách của người phụ nữ bị hạ thấp xuống thành một vai trò bản năng động vật đơn thuần. Nghịch lý hiện sinh biến mất, và người ta không còn nhân tính đặc trưng nào để mà phản kháng. Dĩ nhiên, một cách sáng tạo để đối phó với điều này là chấp nhận để nó xảy ra và thuận theo nó: điều mà các nhà phân tâm học gọi là “sự thoái lui để phục vụ bản ngã” (regression in the service of the ego). Trong khoảnh khắc đó, con người đơn thuần chỉ còn là bản thể vật chất của mình, và nhờ vậy giải phóng bản thân khỏi nỗi đau của nghịch lý hiện sinh cũng như cảm giác tội lỗi đi kèm với tình dục. Tình yêu là chìa khóa vĩ đại cho loại hình tính dục này, bởi vì nó cho phép cá nhân buông mình vào chiều kích bản năng động vật mà không mang theo sự sợ hãi hay tội lỗi, thay vào đó là sự tin tưởng và niềm đoan chắc rằng sự tự do nội tâm độc đáo của họ sẽ không bị phủ nhận bởi sự khuất phục mang tính bản năng ấy.

Bình luận về bài viết này

Previous Post
Next Post

Quote of the week

What should young people do with their lives today? Many things, obviously. But the most daring thing is to create stable communities in which the terrible disease of loneliness can be cured.

~ Kurt Vonnegut

Nếu thấy các bài viết hay và hữu ích, hãy mua cho Thuỳ một ly Marou