Nguồn: C.G. Jung, Collected Works of C. G. Jung, Volume 6: Psychological Types
Thuỳ sưu tầm và biên dịch
Trong những điều kiện bình thường, ta phải chủ động cung cấp năng lượng cho biểu tượng vô thức nhằm gia tăng giá trị của nó và đưa nó vào ý thức. Điều này xảy ra thông qua sự phân hóa của bản ngã (the self) khỏi các mặt đối lập (và ở đây chúng ta quay lại với ý tưởng về sự phân hóa do Schiller đưa ra, rằng con người luôn bị giằng xé bởi hai bản năng cốt lõi và đối lập nhau). Sự phân hóa này tương đương với việc tách rời libido khỏi cả hai mặt đối lập (nếu như Freud cho rằng libido về bản chất hoàn toàn là năng lượng tình dục (sexual energy) thì Jung lại định nghĩa libido rộng hơn rất nhiều: Libido là năng lượng tâm trí nói chung (general psychic energy), hay có thể hiểu là năng lượng sống (life energy)), trong chừng mực mà phần libido đó có thể được tự ngã (the ego) sử dụng một cách tự do – tức là phần năng lượng nằm trong sự chi phối của sức mạnh ý chí, chứ không bị trói buộc chặt vào các bản năng. Bởi vì phần lớn libido đã được đầu tư vào các bản năng và chỉ có một phần là có thể được tự do phân bổ, ta chỉ có thể giải phóng được một lượng năng lượng vừa đúng bằng giới hạn sức mạnh ý chí của mình. Khi đó, ý chí xem tự ngã như một mục tiêu khả thi, và điều này càng trở nên khả thi hơn khi con người càng trở nên bế tắc, không thể phát triển thêm vì những xung đột nội tâm.
Trong trường hợp này, ý chí không quyết định lựa chọn giữa các mặt đối lập, mà hành động hoàn toàn vì tự ngã, nghĩa là phần năng lượng khả dụng được rút về phía tự ngã — nói cách khác, nó được hướng nội. Sự hướng nội đơn giản có nghĩa là libido được tự ngã giữ lại và bị ngăn không cho tham gia vào cuộc xung đột của các mặt đối lập. Vì con đường hướng ra bên ngoài đã bị chặn lại, năng lượng tự nhiên chuyển hướng vào tư duy, nơi mà một lần nữa nó lại có nguy cơ bị vướng vào xung đột. Hành động phân hóa và hướng nội bao hàm việc tách rời phần libido khả dụng không chỉ khỏi đối tượng bên ngoài mà còn khỏi đối tượng bên trong, tức là tư duy. Libido trở nên hoàn toàn không còn khách thể (phi khách thể), nó không còn liên quan đến bất cứ điều gì có thể tạo nên nội dung của ý thức, và do đó nó chìm vào vô thức, nơi nó tự động chiếm lấy các chất liệu huyễn tưởng đang chờ sẵn, rồi sau đó kích hoạt và đẩy chúng lên bề mặt.



Bình luận về bài viết này