Vô tình thấy một clip trên TikTok, không biết là của ai, cũng không biết có chính xác hay không, nhưng thấy rằng rất thuyết phục và cũng rất cảm động vậy nên chép lại nội dung đăng lên đây cho mọi người đọc. Cảm giác rằng một lúc nào đó, có ai đó sẽ cần đền những câu chữ trong bài viết này. Đến lúc đó, hy vọng, khi đọc bài này, người đó sẽ tìm thấy một sự an ủi cũng như một lối ra cho những vấn đề trong trái tim của mình.
Trong tâm lý học có một khái niệm gọi là Hiệu ứng Ngủ cùng người thương. Bạn có nhận ra một hiện tượng kỳ lạ không, một người ngủ trọn vẹn tám tiếng đồng hồ nhưng tỉnh dậy vẫn thấy lờ đờ tựa như ngủ bao nhiêu cũng chẳng đủ. Nhưng nếu bên cạnh có một người đồng hành, dẫu chỉ chợp mắt được sáu tiếng, vào khoảnh khắc mở mắt ra, bạn lại thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.
Đây không phải là tác động tâm lý hay ảo giác. Các nhà tâm lý học nhận thấy khi ta ngủ cùng người bạn đời có mối quan hệ gắn kết tốt đẹp, nồng độ hormone gắn kết trong não sẽ tăng vọt, trong khi nồng độ hormone gây căng thẳng lại giảm xuống đáng kể. Điều đó có nghĩa là chất lượng giấc ngủ không chỉ phụ thuộc vào thời gian mà còn phụ thuộc vào một thứ sâu sắc hơn, đó chính là cảm giác an toàn khi ta say giấc.
Nhiều người nghe đến đây sẽ thắc mắc, vậy nếu không có bạn đời thì phải làm sao. Chẳng lẽ tôi định sẵn là không thể ngủ ngon? Thực ra câu chuyện này không chỉ dừng lại ở giấc ngủ. Phía sau hiệu ứng giấc ngủ đôi ẩn chứa một chân lý cốt lõi hơn đó là não bộ con người được thiết lập để vận hành tốt nhất trong trạng thái có sự kết nối.
Trong khoa học thần kinh có một khái niệm gọi là đồng điều tiết. Nghĩa là hệ thần kinh của con người thường cần sự tương tác với người khác để tìm lại trạng thái ổn định và cân bằng. Đây không phải là sự yếu đuối mà là một cơ chế tự nhiên đã nằm sẵn trong mã gen của chúng ta.
Bạn hãy nhớ lại hình ảnh của một đứa trẻ sơ sinh, tại sao trẻ cứ đặt xuống giường là khóc, nhưng vừa bế lên là lại im bặt. Bởi hệ thần kinh của trẻ chưa hoàn thiện, trẻ cần mượn hơi ấm và nhịp tim của người chăm sóc để giúp bản thân bình tĩnh lại. Cơ chế này không hề biến mất khi chúng ta trưởng thành. Nó chỉ chuyển sang một hình thái khác và tiếp tục âm thầm ảnh hưởng đến ta.
Điều này giải thích cho một trải nghiệm chung của rất nhiều người. Khi bạn một mình đối mặt với khó khăn, trằn trọc suy nghĩ thâu đêm, càng nghĩ lại càng lo âu khôn xiết. Nhưng nếu bạn tìm được người tin cẩn để giải bày, dẫu đối phương chẳng đưa ra lời khuyên nào, bạn cũng sẽ thấy lòng mình nhẹ nhõm đi rất nhiều. Không phải vì vấn đề đã trở nên đơn giản, mà vì hệ thần kinh thông qua sự kết nối ấy đã tìm lại được sự ổn định. Nhưng đa số mọi người thường có một sự hiểu lầm tai hại về điều này. Họ cho rằng giải quyết vấn đề cảm xúc phải tự mình thông suốt, phải tự gồng gánh, dùng lý trí để đè nén xúc cảm. Nhưng câu trả lời từ khoa học không phải như vậy. Việc điều tiết cảm xúc chưa bao giờ là việc có thể độc lập hoàn thành. Nó phụ thuộc rất lớn vào chất lượng kết nối giữa bạn và thế giới bên ngoài. Một người càng thu mình khép kín, hệ thần kinh càng rơi vào trạng thái căng cứng. Hệ thần kinh càng căng thẳng, tư duy càng khó sáng suốt, phán đoán càng dễ sai lầm, và những lời cần nói vào lúc then chốt lại càng khó thốt ra.
Nhiều người lầm tưởng rằng mình không thể ăn nói trôi chảy nơi đông người là do vốn từ chưa đủ hay do đầu óc quay chậm. Nhưng thực chất, phần lớn những rào cản trong việc diễn đạt đều bắt nguồn từ hệ thần kinh đang ở trạng thái phòng vệ quá lâu. Khi một người không cảm nhận được sự gắn kết, không thấy được sự an toàn, phần vỏ não trước trán chịu trách nhiệm về tổ chức ngôn ngữ và tư duy logic sẽ bị kìm hãm hoàn toàn. Bạn sẽ thấy rằng những người nói năng mạch lạc chốn công sở, những người tự tin và thư thái giữa đám đông, họ không chỉ có tài ăn nói bẩm sinh, mà bởi trạng thái nội tâm của họ luôn ở trong một cảm giác gắn kết, ổn định và cởi mở.
Vậy làm thế nào để từng bước tái xây dựng trạng thái này?
Bước đầu tiên: hãy bắt đầu thực hành những kết nối chân thực ít áp lực. Không phải bảo bạn đi diễn thuyết trước công chúng mà hãy tìm một người bạn thực sự tin tưởng, mỗi ngày tập nói ra một cảm xúc thật lòng của mình dẫu chỉ là một vài câu ngắn ngủi. Nghiên cứu khoa học thần kinh chỉ ra rằng khi con người thành thật bày tỏ bản thân, hệ thống khen thưởng của não bộ sẽ được kích hoạt. Mỗi lần bạn nói ra và được đối phương lắng nghe, hệ thần kinh của bạn sẽ học được một điều: hoá ra giãi bày tâm tư là một việc an toàn.
Tiếp đó bạn có thể chủ động mở rộng các bối cảnh để tạo sự gắn kết. Bạn càng chủ động bước vào các không gian xã hội dẫu chỉ là nói thêm một câu khi đi mua sắm thì mạch thần kinh vốn luôn thấy việc giao tiếp là nguy hiểm sẽ dần được nới lỏng ra.
Còn một điều mà nhiều người thường bỏ qua đó là điều chỉnh trạng thái trước khi lên tiếng. Bạn hãy thử hít thở sâu và chậm ba lần. Động tác này giúp kích hoạt hệ thần kinh thư giãn, chuyển cơ thể từ chế độ phòng thủ sang chế độ gắn kết. Sau khi làm xong bước này, bạn sẽ thấy rằng những lời cần nói sẽ tự nhiên tuôn ra. Không cần phải gồng mình, cũng chẳng cần chuẩn bị trước bản thảo.
Hiệu ứng ngủ cùng người thương cho ta thấy cùng một chân lý: Trạng thái tuyệt vời nhất không phải do một mình ta gồng gánh mà thành. Khả năng diễn đạt, tư duy sắc bén và sự tự tại giữa đám đông của bạn đều liên quan mật thiết đến việc bạn có sống trong những gắn kết chân thực hay không.
Nếu bạn nhận ra rằng mình thường xuyên không thể nói năng rành mạch hay quên đi chủ đề của người khác. Hoặc như một người tàng hình giữa đám đông thì có lẽ không phải do bạn thiếu thông minh, mà bởi hệ thần kinh của bạn đã từ lâu không được nuôi dưỡng trong những gắn kết an toàn.
Đừng để những rào cản vô hình thắt chặt lấy linh hồn mình bằng việc thu mình vào một ốc đảo cô độc. Hãy học cách bao dung với những lúng túng của bản thân và kiên nhẫn bồi đắp những sợi dây liên kết với cuộc đời. Chỉ cần bạn dám mở lòng dù chỉ là những khe khẽ giãi bày, bạn sẽ thấy hệ thần kinh dần trở nên vững chãi và ấm áp lạ thường giữa thế gian này.



Bình luận về bài viết này