Nguồn: World Directors in Dialogue: Conversations on Cinema
Thuỳ sưu tầm và biên dịch
Tôi đã phải trăn trở làm sao để sử dụng chính mặt trời. Đây là một mối bận tâm lớn vì tôi đã quyết định dùng ánh sáng và bóng tối của khu rừng làm tông màu chủ đạo cho toàn bộ bộ phim. Tôi hạ quyết tâm giải quyết vấn đề bằng cách quay trực diện mặt trời.
Ngày nay, việc hướng máy quay thẳng vào mặt trời không còn là chuyện hiếm, nhưng vào thời điểm làm Rashomon, quay như vậy vẫn là một trong những điều cấm kỵ của kỹ thuật điện ảnh. Người ta thậm chí còn nghĩ rằng những tia nắng chiếu trực tiếp vào ống kính sẽ làm cháy cả phim bên trong máy! Thế nhưng, người quay phim của tôi, Kazuo Miyagawa, đã táo bạo thách thức quy ước này và tạo ra những hình ảnh tuyệt mỹ. Đặc biệt, phần mở đầu bao gồm những cảnh quay tuyệt đẹp, dẫn dắt người xem xuyên qua ánh sáng và bóng tối của khu rừng vào một thế giới nơi trái tim con người lạc lối.
Cũng chính qua Rashomon, tôi đã buộc phải khám phá ra một khía cạnh đáng buồn của trái tim con người. Chuyện xảy ra khi bộ phim được chiếu trên truyền hình lần đầu cách đây khoảng mười năm. Buổi phát sóng có kèm theo một cuộc phỏng vấn với vị chủ tịch của hãng Daiei, và tôi đã không thể tin vào tai mình.
Người này đã thể hiện sự chán ghét tột độ với dự án ngay từ khi bắt đầu sản xuất, sau đó tiếp tục phàn nàn rằng bộ phim sau khi hoàn thành là “không thể hiểu nổi”. Đây cũng chính là người đã giáng chức cả vị giám đốc điều hành công ty lẫn nhà sản xuất vì đã tạo điều kiện cho Rashomon được ra đời – chính con người đó giờ đây lại đang tự hào vơ hết toàn bộ công trạng về thành công của bộ phim cho riêng mình!
Ông ta huênh hoang về việc lần đầu tiên trong lịch sử điện ảnh, máy quay đã táo bạo chĩa thẳng vào mặt trời như thế nào. Và trong suốt bài phát biểu của mình, vị chủ tịch Daiei chưa bao giờ nhắc đến tên tôi hay tên của người quay phim đã làm nên thành tựu đó, Miyagawa Kazuo.
Xem cuộc phỏng vấn đó trên truyền hình, tôi cảm thấy như mình đang sống lại trong thế giới của Rashomon một lần nữa. Cứ như thể những ảo tưởng đáng thương hại của bản ngã, những thất bại mà tôi đã cố gắng khắc họa trong phim, đang được phô bày ngay trong đời thực. Con người thực sự gặp rất nhiều khó khăn khi nói về bản thân mình một cách chân thật. Một lần nữa, tôi lại được nhắc nhở rằng bản chất con người luôn mang trong mình xu hướng tự tôn vinh bản thân một cách bản năng.



Bình luận về bài viết này