Thuỳ sưu tầm và biên dịch
Người ta thấy rằng một người sáng tạo thường có xu hướng dễ dàng bỏ bê hoặc quên đi chính bản thân mình, họ thường sẽ dâng hiến toàn bộ thân xác đó để phục vụ cho những ý tưởng đang treo lơ lửng trong tâm trí. Giống như Freud từng nói, họ sẽ kìm nén mọi thứ – chủ động hoặc vô thức đẩy tất cả những nhu cầu cơ bản của họ xuống hàng thứ yếu. Mọi rắc rối và lo âu của họ đều tan biến như thể chúng chưa từng tồn tại: chỉ còn lại ý tưởng sáng tạo trong đầu họ mà thôi.
Giống như nghệ sĩ người Pháp Palissy, người đã phát minh ra lớp men phủ trên bề mặt đồ gốm. Trong suốt nhiều năm, ông đã thử nghiệm hết lần này đến lần khác và đều thất bại, tiêu tốn đến đồng xu cuối cùng vào việc đó. Cuối cùng, ông nghĩ ra một cách để tạo ra lớp men ấy: nung nóng nó lên đến một độ nhiệt nhất định. Thế nhưng đúng lúc đó, củi nhà ông lại hết sạch. Vậy là ông đã đốt sạch đồ đạc trong nhà, từng mẩu gỗ một; và khi ông tống cái chân cuối cùng của chiếc ghế cuối cùng vào lò, lớp men ấy đã được tạo ra.
Đó chính là ví dụ về cách mà bộ não sáng tạo vận hành — cái chân cuối cùng của chiếc ghế cuối cùng phải được tống vào lò lửa trước khi đạt được kết quả mong muốn.
Nhưng tất nhiên, người ta đã phải hy sinh rất nhiều; có lẽ là hy sinh cả hạnh phúc của đời mình. Nếu bạn nghiên cứu cuộc đời của những người cực kỳ thành công — ý tôi là cuộc đời thực của họ, chứ không phải những cuốn tiểu sử vốn đã được mông má lại — bạn sẽ thấy họ phải trả giá rất đắt, thậm chí đánh mất hạnh phúc cá nhân. Hoặc ngược lại: những người không đặc biệt thành công thường có cuộc sống rất dễ chịu. Họ có thể rất hạnh phúc.
Mọi thứ vượt trên mức bình thường đều phải trả giá. Nếu bạn không bao giờ đố kỵ với những người thành công thì bạn đã đúng rồi đấy, bởi mỗi thành công đều phải trả một cái giá rất đắt. Nếu bạn nghĩ là không, đơn giản là vì bạn không biết thôi; chắc chắn đã có ai đó phải trả giá rồi.



Bình luận về bài viết này