Thuỳ sưu tầm và biên dịch
Ánh sáng chính là bản chất cốt lõi của phim. Như tôi đã từng nói trước đây, trong phim, ánh sáng là thế giới quan, là cảm xúc, là màu sắc, là phong thái, là sự thâm thuý, là bầu không khí và là ngôn ngữ kể chuyện. Ánh sáng là thứ bổ sung thêm, triệt tiêu đi, giảm bớt, tôn vinh, làm cho phong phú, tạo ra những sắc thái tinh tế, nhấn mạnh, ám chỉ; nó làm cho điều kỳ ảo và giấc mơ trở nên đáng tin và dễ chấp nhận, hoặc ngược lại, biến hiện thực thành kỳ ảo và biến sự tẻ nhạt thường nhật thành mộng mơ; nó cho phép người xem nhìn thấu sự thật, gợi ra sự căng thẳng và những rung động.
Ánh sáng tiết lộ chiều sâu của một khuôn mặt hoặc làm cho nó trở nên mịn màng, tạo ra biểu cảm ở những nơi vốn dĩ không có biểu cảm, khiến cho thứ trì độn trở nên khôn ngoan, khiến cho thứ nhạt nhẽo trở nên quyến rũ. Ánh sáng làm nổi bật nét thanh lịch của cơ thể, cho thấy nét đẹp huy hoàng của một miền quê dù trong mắt thường có thể chẳng có gì nổi bật, mang đến phép màu cho bối cảnh đằng sau. Ánh sáng là loại kỹ xảo điện ảnh hàng đầu, một loại trang điểm, một trò ảo thuật khéo tay, một loại bùa mê, một xưởng luyện kim thuật, và là một cỗ máy tạo nên điều kỳ diệu. Ánh sáng là thứ muối gây ảo giác mà khi cháy sẽ giải phóng những viễn cảnh.
Tất cả mọi thứ tồn tại trong phim đều sống bằng ánh sáng. Ngay cả những bối cảnh đơn giản, thô sơ nhất cũng có thể nhờ ánh sáng mà hé lộ những góc nhìn bất ngờ nhất hoặc nhấn chìm câu chuyện trong một bầu không khí tĩnh lặng, u uất. Hoặc chỉ đơn giản bằng cách thay thế một nguồn sáng mạnh bằng những khoảng tối, sự thay đổi về ánh sáng có thể xua tan cảm giác đau khổ và biến mọi thứ trở nên thanh bình, quen thuộc và an yên.
Phim được viết bằng ánh sáng, và phong cách của phim được thể hiện bằng ánh sáng.
Nguồn: Các bình luận của Federico Fellini về phim ảnh



Bình luận về bài viết này